[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

/

Chương 66: Lên kế hoạch cho thành phố tương lai, nhà họ Ngô gây sự vì đất đai

Chương 66: Lên kế hoạch cho thành phố tương lai, nhà họ Ngô gây sự vì đất đai

[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Vô Liêu Tiểu Bạch A

7.863 chữ

25-01-2026

Lúc này.

Tần Giang và Chu Chính bất giác nhìn nhau mỉm cười.

Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Tứ Cửu trông đã không giống người tốt, nói hắn từng dính vào vài vụ án mạng chắc cũng có người tin.

Lắc đầu.

Chu Chính đưa mắt nhìn về phía Tùng Giang, rồi lại nhìn mảnh đất trống thênh thang bên bờ sông, trong mắt thoáng vẻ suy tư: “Giang ca, mảnh đất này chính là... Tùng Giang Bất Dạ Thành trong kế hoạch của anh phải không?”

Tần Giang gật đầu.

Mảnh đất này chính là nơi hắn định xây dựng Tùng Giang Bất Dạ Thành trong tương lai. Tùng Giang dù chỉ là một thành phố hạng hai nhưng khu vực nội thành gần như đã phát triển hết, về cơ bản không còn nơi nào có thể phát triển trên quy mô lớn nữa, mà nếu xây dựng Bất Dạ Thành ở ngoại ô thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Suy đi tính lại, vị trí tốt nhất chính là mảnh đất này. Nó nằm ở giao lộ của Nam khu, Bắc khu và bờ sông, vô cùng phù hợp cho cả chủ đề băng tuyết lẫn diện tích xây dựng.

Nếu không phải việc phát triển Bắc khu gặp trở ngại, bị nhiều người cho là không có triển vọng thì mảnh đất này đã sớm bị kẻ khác nhòm ngó rồi.

“Nếu mình nhớ không lầm,” Tần Giang thầm nghĩ: “Vài năm sau, mảnh đất này sẽ được giao thầu cho một công viên giải trí chủ đề băng tuyết. Đáng tiếc, công ty đó nội bộ hỗn loạn, quản lý lỏng lẻo, các hạng mục cơ sở vật chất đều rất tệ, dù cho vào thời điểm chủ đề băng tuyết ở Tùng Giang cực kỳ hot thì cũng không thể nổi lên được, hoàn toàn lãng phí mảnh đất này.”

“Mình phải nhanh chóng thầu lại mảnh đất này mới được, chỉ e là thủ tục cũng không đơn giản.”

Đất!

Rất hoang vắng!

Hơn nữa, vấn đề về chất đất khiến nơi đây không thể xây dựng các cụm cao ốc thương mại, nói thẳng ra thì cũng chẳng có giá trị thương mại gì.

Nhưng cũng không phải muốn thầu là được, mình cũng phải dùng chút thủ đoạn mới xong.

Một giờ sau.

Tần Giang khảo sát xong mảnh đất này rồi rời đi.

Hiện tại.

Việc hắn cần làm là Chợ đêm, lần này ra ngoài cũng chỉ là lên kế hoạch trước, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.

Hắn không có việc gì không có nghĩa là Chu Chính và những người khác cũng rảnh rỗi. Hắc Long đang cải tổ mạnh mẽ để chuẩn bị xây dựng Chợ đêm, nội bộ chia ra bộ phận xây dựng do Chu Chính tạm thời phụ trách, Vương Thao và Tôn Viên hỗ trợ, đồng thời cho một số anh em đi làm quen với các loại máy móc hạng nặng.

Mặc dù Hắc Long sẽ tuyển dụng công nhân lái máy và công nhân nông nghiệp bình thường, nhưng người của mình cũng phải có chút kiến thức.

Nếu không... thì quản lý thế nào!

May mà dưới trướng Hắc Long có không ít người tài. Bảo họ đọc sách học hành thì đứa nào đứa nấy lười chảy thây, nhưng bảo họ học mấy thứ kỳ lạ như lái máy móc thì đứa nào cũng rành sáu câu.

Theo lời Vương Thao: “Toàn là đám trẻ nhà quê, nhà nào mà chẳng làm nông, máy kéo ở nhà mười tuổi đã biết lái đi chở ngô rồi...”

“Hầu Tử ấy à, thằng cha đó đừng nói máy kéo, máy xúc, máy đào, chẳng có cái gì là nó không biết lái. Dù không học đại học nhưng đi lái xe một tháng cũng kiếm được mấy nghìn tệ, không lo cơm ăn áo mặc. Nhưng nó lại cho rằng bằng cấp rất quan trọng, nói không có bằng cấp thì không xứng với Tiểu Nhu nhà nó.”

Nói đến đây, hắn vội im bặt.

Tôn Viên (Hầu Tử) cười cười không nói gì, vỗ vai hắn: “Không sao, mọi chuyện qua rồi.”

Vương Thao: “Tao biết ngay mày không phải loại người nhỏ nhen mà, chẳng qua chỉ là một... Á... Đau... Đau... Đừng bẻ ngón tay tao, đã làm đại ca rồi có thể đừng thô lỗ thế không...”

Tôn Viên: “Tao thô lỗ đấy, thì sao nào...”

Vài phút sau.

Hai người ngừng đùa giỡn, tiếp tục chọn ra những anh em có tay nghề, sau đó đi trao đổi với các công nhân mới tuyển để bắt đầu làm quen với dàn máy móc hạng nặng đã được đưa tới từ trước.

Chu Chính điều phối toàn cục, chỉ đạo các hạng mục tiến triển ổn định nên bận tối tăm mặt mũi. Công ty mới thành lập, chỉ riêng việc quản lý hồ sơ nhân sự, lương bổng, phúc lợi, chấm công... đã đủ rườm rà rồi.

Hắn không khỏi cảm thán: “Thảo nào Giang ca luôn nói phải đề bạt nhân tài. May mà trong công ty cũng không thiếu người có năng khiếu quản lý, nhân cơ hội này xem ai là người có thể trọng dụng.”

...

Khi Hắc Long đang từng bước chuẩn bị khởi công.

Tại một tiểu khu nọ, trong vườn hoa tầng một.

Bốn năm chục người ồn ào tụ tập ở đây, có già có trẻ, có nam có nữ. Nhìn kỹ sẽ thấy nhiều người có nét mặt hao hao giống nhau, họ đều là người nhà họ Ngô hoặc họ hàng thân thích. Người đi đường thấy họ đều tránh xa.

Nhà họ Ngô!

Ở mấy tiểu khu lân cận, tiếng tăm của họ thối hoắc.

Đúng kiểu có lợi không chiếm là đồ ngu, không có lợi cũng cố chiếm cho bằng được, đàn ông đàn bà thì lười chảy thây, trẻ con thì phá phách!

Nói sao nhỉ, hễ đụng vào nhà họ là sẽ bị cả đám bốn năm chục người này bu vào tấn công, dai như đỉa đói.

Mấy năm nay, họ dùng thủ đoạn ăn vạ chiếm dụng vườn hoa tiểu khu làm không gian riêng, nuôi gà vịt ngan ngỗng trong hành lang... khiến tiểu khu trở nên ô uế, ai cũng căm phẫn.

Đội trị an đã đến rất nhiều lần.

Nhưng đám người này lại giở trò khóc lóc, ăn vạ, dọa tự tử, dù có bị bắt về thì lúc được thả ra vẫn chứng nào tật nấy, thậm chí còn quá đáng hơn với những người đã tố cáo họ.

Cuối cùng, không ai dám tố cáo nữa, đành phải mặc kệ.

Cứ thế...

Họ ngang nhiên chiếm dụng đất trống của tiểu khu, cho đến khi vươn tay sang cả đất trống của trường đại học nghề. Dựa vào số lượng đông đảo và thủ đoạn khó chơi, dựa vào việc lãnh đạo nhà trường lười quan tâm, dựa vào việc đội trị an ở Khu mới cũng lười can thiệp, cứ thế đã bốn năm năm trôi qua, diện tích chiếm dụng ngày càng lớn, giờ đã lên đến cả trăm mẫu.

Đám đông xì xào bàn tán:

“Gọi bọn tôi đến làm gì thế, tôi vừa mới bắt xe buýt miễn phí đến tiệm thuốc cách mười ba dặm để lĩnh trứng gà về đây.”

“Tôi cũng đang bận! Ngô ngoài ruộng nhà lão Vương vừa thu hoạch xong, vợ chồng tôi đang bẻ đây này.”

“Chú ba, cháu vừa kiếm được một con chó béo núc, đúng lúc hôm nay hai chú cháu mình làm vài chén.”

Họ nhìn về phía người đàn ông trung niên đang ngồi trong vườn hoa, hắn chính là người đứng đầu trên danh nghĩa của nhà họ Ngô: Ngô lão tam. Từ nhỏ hắn đã thích gây gổ, không đi đường chính, ở ngoài chẳng làm nên trò trống gì. Khi về quê đúng lúc gặp đền bù giải tỏa, hắn liền dẫn dắt cả nhà già trẻ cùng họ hàng đi gây rối để kiếm được không ít lợi ích, từ đó có địa vị cao nhất trong nhà.

“Im hết đi!”

Ngô lão tam phất tay quát.

Tiếng ồn ào nhỏ dần nhưng vẫn còn những tiếng xì xào. Ngô lão tam tức giận mắng: “Đất phía bắc sắp mất đến nơi rồi mà chúng mày vẫn còn tâm trạng ngồi lê đôi mách!”

Cái gì?

Mấy chục người đều trợn tròn mắt, chỉ có hơn chục người mang tin về là tương đối bình tĩnh.

Sau đó, họ nhao nhao lên:

“Ai? Ai dám tranh đất với nhà họ Ngô chúng ta, xử nó!”

“Đúng đấy, bà đây không cào chết nó thì thôi!”

“Rốt cuộc là ai... chuyện gì thế này...”

Ngô lão Tam mắng: “Hét cái gì mà hét, Ngô lão Lục, mày kể lại đầu đuôi câu chuyện xem nào.”

Ngô lão Lục bèn kể lại toàn bộ chuyện hắn gặp đám Vương Thao ở ngoài mảnh đất hôm nay.

Nghe xong.

Cả đám người nhà họ Ngô im lặng trong giây lát.

Theo lời của Vương Thao, mảnh đất đó đã được trường nghề cho Công ty Hắc Long thuê lại, không còn là đất vô chủ nữa. Bên kia yêu cầu họ rời đi, còn cho hẳn ba ngày, chuyện này vừa hợp tình hợp lý, lại hợp pháp.

Nhưng nghĩ lại, tất cả lại đùng đùng nổi giận.

Cộp.

Một lão thái bà chống gậy xuống đất, mắng: “Nó nói cho thuê là cho thuê à? Có hợp đồng không? Mà dù có hợp đồng thì dựa vào đâu bắt chúng ta đi? Chúng ta trồng trọt trên mảnh đất đó bao nhiêu năm nay, làm cho đất đai màu mỡ lên, giờ bọn nó muốn lấy không à, không có cửa đâu!”

“Kể cả có dọn đi thì cũng phải đợi hoa màu chín hết, bán xong đã, rồi chúng nó phải bồi thường đủ cho chúng ta thì mới xong chuyện.”

Những người khác cũng nhao nhao hùa theo:

“Đúng thế, trồng mấy năm trời cũng có tình cảm chứ, nó không bồi thường thì mình quậy tới cùng...”

“Bồi thường... nhất định phải bồi thường... Quậy... phải quậy tới bến...”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!